Tại một nơi khác.
Hứa Sùng Kiếm vừa bước qua cổng vòm tiểu viện nơi Hứa Đức Nguyệt cư ngụ, liền nhìn thấy trên bãi cỏ xanh trong sân, Diệp Phàm đang ngồi xếp bằng. Hắn mỉm cười chỉ điểm cho một thanh niên thần sắc chuyên chú cũng đang ngồi bệt xuống đất bên cạnh.
Người đó chính là Hứa Văn Cảnh, dạo gần đây thường xuyên đến thỉnh giáo về con đường pháp thể song tu.
“Sùng Kiếm? Sao ngươi lại tới đây?”




